Thiên Táng (Jan 2011)


Đây là một nghi thức thiêng liêng của người Tây Tạng. Theo đó, những loài chim ăn thịt xác chết, đại diện của thần thánh sẽ mang linh hồn của người quá cố lên thiêng đàng. Một bác sỹ trẻ tên Khả Quân đã tự tuẫn tiết tại vùng núi  Wenduwongba để khẳng định với người Tây Tạng một lòng tin rằng anh, người Trung Quốc, cũng chính là con người. Dòng máu, tình yêu của anh, theo loài chim thiêng liêng kia cũng sẽ được về lại nước thánh. Cái chết của anh khép lại, niềm tin và sự hòa hợp bắt đầu giữa hai dân tộc Trung Hoa và Tây Tạng.

Mười năm sau cái chết của chàng quân nhân trẻ, Thư Văn, người vợ của anh tìm lại được những di ức của chồng. Sự thật về cái chết của người chồng đã kết thúc chặng đường tìm kiếm bất tận trên 30 năm, đã biến người con gái Tô Châu 26 tuổi thành một con người Tây Tạng với đức tin thần thánh. Những gì mà cô trải qua, là cả một hành trình dài chống chọi với thiên  nhiên hoang vu, chống chọi với chính niềm tin vào tình yêu của mình giữa bao la, hoang vu trời xanh, mây trắng.

Hân Nhiên viết về cuộc tìm kiếm này trong tác phẩm Thiên Táng, với hình ảnh lồng lộng và khắc nghiệt của cao nguyên Tây Tạng, chân thực và giản dị. Nơi lưu giữ những mảnh đời vẫn còn những kết nối đặc biệt với thiên nhiên, với đức tin. Đọc văn của bà để thấy được tình yêu và đam mê với sự thật, với phóng sự dài và những câu chuyện mang đầy tính nhân văn.

image 

Những ngọn núi của Tây Tạng mang những giá trị vĩnh hằng. Vì thế, người tây Tạng khắc những thông điệp về đức tin, những chỉ dẫn lên những hòn đá để chúng mãi tồn tại trong tương lai và dẫn lối cho những người họ mong chờ.