Rừng Na Uy (Murakami) – Tokyo, Sex và Cái chết


Nếu ai đó tìm đọc truyện để tìm những “plot” hay, trong đó mỗi chương đều có những tình tiết khiến ban thắt tim, nín thở lật vội lật vàng qua trang mới để tìm hiểu xem chuyện gì xảy ra… thì hẳn họ không nên tìm đến Murakami.

Nhưng nếu bạn đã lỡ bị giọng văn lành lạnh, đầy lãng mạn và từng trải của Murikami “gây nghiện”, xin chúc mừng bạn! Bạn đã bước chân vào một thế giới không lối thoát, nơi chỉ có ta và những suy nghĩ triết học mênh mang, chìm đắm trong dòng nhạc của Beatles không ngừng ngân vang những âm hưởng hoài cổ của Nhật Bản năm 1960. Cũng giống như bạn… tôi đã kiên nhẫn ngồi nghe Murakami thủ thỉ trong suốt nhiều ngày trời để tái hiện tuổi trẻ của Watanabe, Naoko và Misori trong không gian của Rừng Na Uy. Tất cả những điều đó khiến tôi ngẫm nghĩ.

Sex và cái chết

Watanabe có cái cảm xúc không thể kìm chế được vủa việc chăm sóc cho người khác, được yêu thương, và cũng như Naoko, anh có sự ám ảnh với tình dục và cái chết. Tại sao tình dục và cái chết lại là bóng tối đè nặng lên trái tim những người tuổi vừa mười tám đôi mươi? Tôi nghĩ đó là hai sức mạnh vô hình đầy uy lực nhưng cũng khó kiểm soát nhất. Một khi đã mất kiểm soát với những sức mạnh đó, những ám ảnh, trầm uất, mất mát thường xảy ra. Sex, bản thân nó là phương tiện để họ tái sinh, để chết đi và sinh lại mình trong hình ảnh mới. Nhưng cũng chính nó là ảo ảnh, khi mất đi sex, khi nửa kia mất đi, họ tưởng họ sẽ chẳng còn một sức mạnh nào. Naoko là hình bóng rõ nét nhất của hình tượng nữ trầm uất đến cùng quẫn này. Khi Kizaki mất đi, cô phải đối mặt với giọng nói của ký ức và chỉ còn một lựa chọn là chết đi. Đồng thời, truyện cũng khắc hoạ một góc tối của Tokyo, với những ám ảnh chồng chất và kìm nén, khiến người ta nuốt đến nghẹn sự thèm khát vào sâu trong tâm hồn và biến nó thành một điểm đen, không thể giải thoát, không thể tự do.

Sự tương phản khiến người ta phải ngã mũ

Tác giả sử dụng hình ảnh của Midori để tương phản lại hình ảnh của Naoko một cách khá rõ nét. Ở Midori, người ta thấy sự kiên cường đến lạnh nhạt, đối đầu với cái chết và sự mất mát bằng một trái tim trẻ con, luôn tươi mới và hân hoan. Nếu ví Midori như mặt trời ấm áp, hân hoan, tràn đầy ngọn lửa yêu đời, thì Naoko như mặt trăng lạnh lẽo, buồn bã, kìm nén và héo úa một cách khó hiểu trên những tán cây đêm. Watanabe, được yêu và được nuôi dưỡng bởi ánh nắng ấm áp của Midori, nhưng cùng lúc lại bị mê hoặc bởi ánh trăng kì lạ toả ra từ Naoko. Naoko như sự gợi nhớ về cả một tuổi thơ khiến người trai trẻ không thể làm gì khác là xé toạc tâm tư của mình thành những mảnh vụn để gửi vào hư không.

Ở một diễn biến khác, sự xuất hiện của nhân vật nam Nagasiwa, hình ảnh nam nhân tài giỏi xem sự nghiệp là trên hết và khiến cho người bạn gái của mình phải phẫn uất vì không được che chở, trở thành điểm tương phản khiến cho hình ảnh tình cảm, đầy yêu thương và che chở của Watanabe trở thành ánh sáng dễ chịu đầy cảm thông cho người đọc.

Những góc phố Tokyo

Những dạng tình cảm ở đó chàng trai phải lựa chọn giữa hai người con gái thường là mô tuýp quen thuộc của văn chương, nhưng Murakami sử dụng những mảnh chuyện nhỏ, lặng lẽ phát triển âm thầm và bền bỉ như những tán dây leo, dần dần leo kín mảnh tường tâm thức của người đọc, khiến họ sống như nhân vật từ lúc nào không hay. Sau khi đọc xong, những cái tên như: ga tàu Tokyo, trạm Shinjuku, trạm Ueno, trạm Rippongi đã trở thành những điểm hẹn quen thuộc với người đọc từ khi nào không biết. Cứ như thể họ cũng đã đi dạo rất nhiều ngày tại những góc phố quen Tokyo này, và nghe những bản nhạc như “Norwegian Wood” cùng với Watanabe và Naoko từ bao giờ.

Họ tưởng tuổi trẻ của họ cũng từng lạc vào những khoảng không lạc lõng, trong những mất mát của rượu bia, âm nhạc và sex điên cuồng như thế! Để rồi trang sách khép lại, để giai điệu guitar, những bản Bach ngọt ngào của Reiko cứ vang mãi.

Lạc lõng, tuổi thanh xuân, mất mát… ngọt ngào đến thế!

5c5nauysp_261110

Midori và Watanabe trong tác phẩm điện ánh của Trần Anh Hùng

P/S: Tôi cảm ơn một nhà văn tên Yoshi đã rất kiên nhẫn dắt tôi đi từ ga tàu Tokyo đến Osakusa để mua được một chiếc áo Jin-be và chúng tôi cũng đã ăn tối ở ngọn đồi Roppongi trong những ngày đông rất lạnh và khiến những mẫu chuyện của Murakami trở nên có ý nghĩa hơn rất nhiều. July 2016.